Showing posts with label Quà tặng cuộc sống. Show all posts
Showing posts with label Quà tặng cuộc sống. Show all posts

Thursday, January 18, 2018

Quà tặng cuộc sống - TẦM NHÌN

Kinh doanh táo 🍎

Có ba người cùng tìm kiếm cơ hội kinh doanh và đến một thị trấn hẻo lánh nơi có vườn táo ra trái to, thơm ngọt cực kỳ hấp dẫn. Trái táo này lại được bán với giá cực rẻ ở thị trấn hẻo lánh này.

Ngay khi nhìn thấy trái táo thơm ngon giá rẻ, chàng trai thứ nhất đã cảm thấy mình rất may mắn. Anh lập tức mua 10 tấn táo, lựa trái ngon nhất và đưa về quê nhà để bán với giá gấp đôi. Sau nhiều lần làm vậy, anh đã dành dụm được khá nhiều tiền.
Chàng trai thứ hai suy nghĩ một lát rồi bỏ ra nửa số tiền để mua hạt giống trái táo, nửa còn lại thuê một khu đồi và tự canh tác, tưới tiêu chăm sóc cho giống táo đó.
Người cuối cùng ngắm nghía cây táo, đi bộ nhiều ngày trong khu vườn táo tuyệt vời này, rồi cuối cùng tới gặp chủ vườn và nói: “Tôi muốn mua đất ở vườn táo này”.
Ông chủ lắc đầu: “Không, chúng tôi không bán đất, chỉ bán táo thôi”.
Thấy vậy chàng trai bèn lấy tay vốc đất lên và nói như cầu khẩn: “Tôi rất muốn mua đất ở đây, xin ông bán cho tôi, tôi chỉ mua một chút này thôi”.
Ông chủ thấy vậy mỉm cười đáp: “Thôi được, thấy anh khẩn nài vậy, tôi sẽ bán đất cho anh, kèm theo hạt giống táo”.

Vườn táo trĩu quả thơm ngon, ngọt là phần thưởng cho người có tầm nhìn xa, trông rộng.

Chàng trai mang số đất về quê nhà, nhờ người có chuyên môn kiểm tra, phân tích thành phần đất, độ ẩm, so sánh với nhiệt độ và ánh sáng để xem tiềm năng ra sao.Sau đó anh thuê một khu đồi, cải tạo đất nơi đó sao cho giống hệt số đất mang về, và gieo trồng số hạt giống được cho. Năm sau, anh đã có cả vườn cây trái xum xuê trĩu quả không khác gì vườn táo trước đó.
Còn số phận 2 người kia thì sao?
Chàng trai đầu tiên, ban đầu ăn nên làm ra, tuy nhiên dần dần doanh thu giảm hẳn bởi cạnh tranh ngày càng gia tăng, chưa kể rủi ro khi vận chuyển làm mất số hàng, cuối cùng lỗ nặng.
Chàng trai thứ hai chăm chỉ tưới tiêu vun xới cho cây táo, nhưng do không hợp đất nên trái ra không to, thơm và ngọt như ở vùng quê nọ, cuối cùng cũng chẳng kiếm được tiền.
Còn chàng trai thứ ba, nhờ phân tích mẫu đất và cải tạo đất ở quê nhà cho phù hợp mà cuối cùng được mùa bội thu, cho ra trái táo thơm ngon rất được ưa thích, lại bán tại vườn nên không bị rủi ro vận chuyển, tiện lợi giao thương, thu hút rất nhiều khách hàng. Chẳng mấy chốc anh đã trở thành doanh nhân thành đạt và giàu có.

Có thể nhận thấy rằng, cùng cơ hội và xuất phát điểm, nhưng mấu chốt của sự thành công không phải ở chỗ bạn đã tận sức làm bao nhiêu việc, mà ở chỗ bạn phải nắm bắt được vấn đề, biết nhìn xa trông rộng và có những bước đi thật vững vàng.

Nghĩ trước người khác 🍐 

...
- Cậu An, cậu An!
- À, bác Tư, mời bác vào uống chén nước chè xanh cháu mới pha
- Thôi, tôi không uống đâu, tôi đang lo quá đây này.
- Có phải bác đang nói đến chuyện nhà nước cấm người dân khai thác đá mà chỉ được trồng cây thôi đúng không ạ?
- Biết rồi mà cậu vẫn bình chân như vại thế này à?
- Chuyện đâu lại có đó. Biết đâu trong cái rủi lại có cái may. Cháu thấy trồng cây đỡ mất sức mà lại còn thu nhập cao hơn khai thác đá - An đáp.
Bac Tư buồn bã, nói trong thất vọng:
- Ở cái vùng núi sỏi đá này, người còn khô cằn nữa là cái cây ngọn cỏ.
- Bác đừng lo lắng quá. Nhất định sẽ có loại cây phù hợp với vùng đất này
- Hừ...c... Nói như cậu ý.
Rồi bác Tư bỏ đi. Có lẽ trong cái làng hiện giờ cậu An là người duy nhất không quấn lên mà lo lắng, còn lại tất cả đang rối tung lên khi cái nghề bao nay sẽ lập tức bị thay đổi. Kiếm đâu ra miếng cơm mà ăn qua ngày nơi rừng núi sỏi đá này

Một thời gian sau

- Chỉ mấy năm thôi, khu đất sỏi đá này sẽ trở thành một vườn lê xum xuê hoa trái các bác nhỉ?
- Ừ, đến lúc đó nhà mình ai ai cũng sẽ có nhà ngói khang trang giống cậu An.
Đó là tiếng những người phụ nữ trong vùng đang làm việc ở vườn lê
6 tháng sau
Ngôi làng sỏi đá, heo hút, yên tĩnh ngày nào giờ đã sôi động hơn rất nhiều, khách du lịch thường đến thăm, thương nhân cho xe đến mua hàng ngay tại vườn. Sự thay đổi ấy là nhờ vào loài cây lê.
- Chà chà, bác Tư được mùa lê nha.
- Cũng may có loài quả này hợp với vùng sỏi đá quê mình, chứ không biết ăn bằng cái gì nữa. Mà lạ thật đất càng sỏi đá là thế mà những quả lê cứ căn mộng nước, thịt lại còn giòn mà thơm nữa chứ.
- Cháu đã nói với bác rồi mà, nhất định chúng ta sẽ tìm được loài cây thích hợp mà.
- Mà tôi còn nghe nói, sắp tới người ta còn xuất khẩu lê của mình ra nước ngoài nữa cơ đấy. Tôi đang tính trồng thêm mấy sào lê ở sau nhà nữa.
- Thật thế ạ, chúc mừng bác nhé
Nói rồi cậu An nhìn những thúng lê mà nghĩ: " Nếu như lời bác Tư nói là thật thì không thể mãi đựng lê trong những cái hộp, cái rổ tạm bợ như thế được. Nếu sản lượng lê quá lớn, thương lái nhất định sẽ cần tới những cái giỏ đặt thù hơn.

3 tháng sau...

- Cháu mời bác Tư tham quan nô hình mới nhà cháu - An vui vẻ dẫn bác Tư vào vườn nhà mình.
- Cậu đúng thật là, lê ngày càng được giá, ai ai cũng đua nhau mở thêm vườn, thêm ruộng, tự dưng cậu lại chặt đi trồng một vườn mây như thế này, chả để làm gì, thật là tiếc quá.
Cậu An đáp:
- Thương lái không sợ không mua được lê ngon mà sợ không mua được cái đựng, nhất là những cái sọt làm bằng cây mây mềm mại này.
Bác Tư vẫn còn chưa tin lắm

Vài ngày sau

- Chào cậu, cậu có phải cậu An không? - Một người đàn ông lịch sự hỏi An khi anh đang đứng cùng bác Tư.
- Dạ đúng, có việc gì không ạ?
- Tôi nghe người làng nói, cậu là người duy nhất trong làng có vườn mây, đúng không? 
- Đúng ạ.
- Tôi đang cần một số lượng lớn giỏ đựng lê lớn, dẻo dai, mềm mại, liệu cậu có thể cung cấp được không?
An vui mừng - Tất nhiên là được ạ. Anh nghĩ thầm "Thời cơ của mình đã đến rồi". Anh hỏi:
-Ông cần bao nhiêu ạ?
- Khoảng 500 chiếc.
- Được ạ.
- Cảm ơn cậu nhiều nhé.
Bác Tư đứng đó cũng cảm thấy bất ngờ. Sau đó hai người đi dạo quanh làng. Bác Tư vui vẻ nói: "Nhờ cây lê nhà mình ai ai cũng có nhà ngói khang trang rồi nhỉ?". "Vâng ạ". Rồi họ đến nhà cậu An chơi. 
- Câu thật suy nghĩ hơn người. Khi cậu đã có nhà mái khang trang thì mọi người cò chui ra chui vào mái nhà tranh. Đến khi mọi người có nhà ngói giống cậu thì cậu lại có nhà trong nội thành. Hàz...z...z. Lúc nào tụi tôi cũng đi sau. Biết bao giờ mới bằng cậu được đây,
- Cháu chỉ nắm bắt nhu cầu thị trường trước mọi người một bước.
- Từ việc bán đá, đến việc trồng lê, rồi trồng mây rồi sau này là việc tận dụng bức tượng lớn của gia đình để cho thuê quảng cáo, một bước của cậu cũng đủ để chúng tôi chạy theo cả dặm đấy...

Thursday, January 11, 2018

Quà tặng cuộc sống - Lời nói dối ngọt ngào

1. Lời nói dối ngọt ngào
Ở một thị trấn nhỏ của nước Anh đã xảy ra một vụ cướp ngân hàng, tên cướp không cướp được tiền mà lại bị bao vây chặt bên trong. Hắn ta bắt một em bé 5 tuổi và yêu cầu cảnh sát phải chuẩn bị cho mình một khoản tiền lớn cùng một chiếc ô tô, nếu không hắn sẽ nổ súng giết con tin.
Phía cảnh sát cử một chuyên gia đến đàm phán, tuy nhiên tên cướp vẫn ngoan cố không chịu đầu hàng. Khi thấy tên cướp có ý định giết con tin, phía cảnh sát đã nổ súng bắn tỉa, tên cướp kêu lên một tiếng rồi ngã lăn xuống đất. Cậu bé nhìn thấy những vết máu và nghe thấy tiếng súng nên sợ hãi khóc thất thanh. Người đàn ông tranh thủ cơ hội chạy lại ôm cậu bé vào lòng.
Các hãng thông tin truyền thông vừa kịp kéo đến ùn ùn, đúng lúc đó, mọi người chợt nghe tiếng người đàn ông hô to: “Tốt lắm, diễn tập đến đây là kết thúc!”. Cậu bé nghe xong liền ngừng khóc và hỏi mẹ có phải như thế không. Mẹ cậu bé kìm nén nước mắt và gật đầu. Một viên cảnh sát khác cũng đi đến bên cạnh cậu bé và an ủi: “Cháu diễn tốt lắm, cháu xứng đáng được khen thưởng”.
Những ngày sau đó, giới truyền thông đều im lặng, không ai nói một lời về vụ cướp bởi họ từ hiểu rằng, đó là cách tốt nhất để bảo vệ tâm hồn cậu bé! Nhiều năm sau, có một người đàn ông trung niên đến tìm gặp và hỏi người đàn ông năm xưa cứu cậu bé: “Tại sao trong lúc ấy, ông lại hô lên như vậy ạ?”.
Ông cười và trả lời: “Khi tiếng súng vang lên, tôi nghĩ rất có thể cậu bé sẽ bị ám ảnh cả đời vì chuyện đáng sợ như thế này. Nhưng khi tôi tới gần cậu bé hơn thì dường như Thượng đế đã gợi ý cho tôi và thế là tôi thốt lên câu “Diễn tập kết thúc!”. Lúc này, người đàn ông trung niên bật khóc và ôm chầm lấy ông: “Con chính là đứa trẻ năm xưa đây ạ, con đã bị nói dối suốt 30 năm qua, mãi cho tới gần đây, mẹ của con mới nói rõ sự thật cho con biết. Con cảm ơn bác, cảm ơn bác đã cho con một cuộc đời lành mạnh!”.
Ông nhìn người đàn ông trung niên rồi cười nói: “Con đừng cảm ơn ta! Nếu con muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn tất cả những người đã biết chuyện nhưng vẫn sẵn lòng “lừa gạt” con ấy!”. Hành động của người cảnh sát đó thật đáng kính, ông đã đem lại điều tuyệt vời cho cuộc đời của một đứa trẻ, bảo vệ tâm hồn non nớt của cậu bé.

2. Hai bát mì bò
Cậu trạc 18, 19 tuổi, quần áo giản dị, lộ rõ vẻ nghèo túng, nhưng từ cậu lại toát lên nét trầm tĩnh của người có học, dường như cậu vẫn đang còn là học sinh.
Cậu con trai tiến đến trước mặt tôi, nói to:
- Xin cho hai bát mì bò!
Tôi đang định viết hóa đơn, thì cậu ta hướng về phía tôi và xua xua tay. Tôi ngạc nhiên nhìn cậu, cậu nhoẻn miệng cười biết lỗi, rồi chỉ tay vào bảng giá treo trên tường, phía sau lưng tôi, bảo nhỏ tôi rằng chỉ làm một bát mì có thịt bò, bát kia chỉ cần rắc chút hành là được.
Lúc đầu, tôi hơi ngỡ ngàng, nhưng sau đó chợt hiểu ra ngay. Hóa ra, cậu ta gọi to hai bát mì thịt bò như vậy là cố tình để người cha nghe thấy, thực ra thì tiền túi của cậu không đủ, nhưng cậu lại không muốn cho cha biết. Tôi mỉm cười với cậu ta tỏ vẻ hiểu ý.
Nhà bếp nhanh nhẹn bê lên ngay hai bát mì nóng hổi. Cậu con trai chuyển bát mì bò đến trước mặt cha, ân cần chăm sóc:
- Bố ơi, có mì rồi, bố ăn đi thôi, bố cẩn thận kẻo nóng đấy!
Rồi cậu ta tự bưng bát mì không thịt về phía mình.
Người cha không vội ăn ngay, ông cầm đũa dò dẫm đưa qua đưa lại trong bát mì của mình. Loay hoay một lúc, ông mới gắp trúng được một miếng thịt, vội vàng bỏ miếng thịt sang bát mì của người con.
- Ăn đi con, con ăn nhiều thêm một chút, ăn no rồi học hành chăm chỉ, sắp thi tốt nghiệp rồi, nếu mà thi đỗ đại học, sau này làm người có ích cho xã hội.
Người cha nói với giọng hiền từ, đôi mắt tuy mờ đục vô hồn, nhưng trên khuôn mặt đầy nếp nhăn lại sáng lên nụ cười ấm áp.
Điều khiến cho tôi ngạc nhiên, đó là, cậu con trai không hề cản cha, cứ im lặng đón nhận miếng thịt cha gắp sang bát của mình, rồi lại lặng lẽ kín đáo gắp trả miếng thịt ấy về cho cha.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy, thịt trong bát của người cha cứ gắp vơi đi rồi lại đầy, gắp mãi không hết…

Ông lão cảm động nói:
- Cái quán này thật tử tế quá, một bát mì mà biết bao nhiêu là thịt.
Tôi đứng ngay gần đó, nghe ông nói mà chợt toát mồ hôi, trong bát mì bưng ra chỉ có vài mẫu thịt tội nghiệp, quắt queo bằng móng tay, lại mỏng chẳng khác gì xác ve.
Người con trai nghe vậy vội vàng tiếp lời cha:
- Bố ơi, bố ăn mau đi, bát của con đầy ắp thịt không biết để vào đâu rồi đây này…
- Ừ…ừ, con ăn nhanh lên, ăn mì bò thật ra cũng bổ dưỡng lắm đấy.
Hành động và lời nói của hai cha con làm chúng tôi rất xúc động. Chẳng biết từ khi nào, bà chủ cũng đã đứng ra cạnh tôi, lặng lẽ nhìn hai cha con họ.
Vừa lúc đó, cậu đầu bếp bê lên một đĩa thịt bò vừa thái, bà chủ dẩu dẩu môi ra hiệu bảo cậu đặt lên bàn của hai cha con. Cậu con trai ngẩng đầu tròn mắt nhìn một lúc, bàn này chỉ có mỗi hai cha con cậu ngồi, cậu ta vội vàng hỏi lại:
- Anh để nhầm bàn rồi thì phải, chúng tôi không gọi thêm món thịt bò.
Bà chủ mỉm cười bước lại chỗ họ:
- Không nhầm đâu, hôm nay chúng tôi kỷ niệm ngày mở quán, đĩa thịt này là quà biếu thêm cho khách hàng.
Cậu con trai cười cười, không hỏi gì nữa.
Thế rồi, cậu gắp thêm vài miếng thịt vào bát người cha, sau đó, bỏ phần còn thừa vào trong một cái túi xốp.
Chúng tôi cứ im lặng chờ cho hai cha con ăn xong, rồi lại dõi mắt tiễn hai cha con ra khỏi quán. Mãi khi cậu chạy bàn đi thu bát đĩa, đột nhiên kêu lên khe khẽ, dưới cái trôn bát của cậu con trai có dằn mấy tờ giấy bạc, vừa đúng giá tiền một đĩa thịt bò, được viết trên bảng giá của cửa hàng.


Wednesday, January 10, 2018

Quà tặng cuộc sống - Địa chỉ Email

Có một anh thanh niên trẻ tìm đến một công ty phần mềm máy tính xin một chân làm dọn dẹp vệ sinh. Sau khi qua phỏng vấn và thử việc (như lau dọn khu vực vệ sinh...), người quản lí nhân sự đồng ý nhận anh vào làm. Tại phòng giám đốc của công ty:
- Thưa ông! Đây là kết quả phỏng vấn và thử việc của tôi.
- Kết quả phỏng vấn và thử việc của anh rất tốt. Tôi đồng ý nhận anh vào làm nhân viên vệ sinh
- Cám ơn ông ! Vậy khi nào tôi có thể bắt đầu công việc ?
- Ngay ngày mai ! Nhưng trước khi bắt đầu công việc anh hãy để lại địa chỉ Email để chúng tôi tiện liên lạc.
- Thưa ông ..! Công việc của tôi thì cần gì phải có email ạ ?
- Ồ ! Để hệ thống của chúng tôi sẽ tự động gửi cho anh mọi thông báo trong ngày và mọi yêu cầu về công việc của anh.
- Nhưng...Tôi không có máy tính !
- Ồ ! Tất cả mọi hoạt động của công ti chúng tôi từ thấp đến cao đều được lập trình sẵn bằng hệ thống phần mềm tự động. Có thể với công ty khác một nhân viên vệ sinh thì không cần phải có Email, nhưng với công ty phần mềm như chúng tôi việc một người không có Email đồng nghĩa với sự không tồn tại. Rất lấy làm tiếc.Nhưng tôi không thể nhận anh được...


Anh thất vọng rời khỏi công ty, trong túi chỉ còn 50.000. Đi ngang một cửa hàng thực phẩm, anh chợt nghĩ ra việc mua 5kg khoai tây, lê la đến từng hộ gia đình bán lại. Hai giờ sau anh đã bán hết và có lời. Anh lại làm như vậy nữa, số tiền vốn ban đầu đã tăng lên đáng kể. Anh phát hiện làm công việc này có thể nuôi sống bản thân.
Từ đó anh chăm chỉ làm việc . Nỗ lực cộng với một chút may mắn, công việc của anh ngày càng thành công. Trong năm năm anh lập được một công ty lớn chuyên giao hàng tận nhà . Mọi người chỉ cần đứng ở cửa nhà mình cũng có thể mua được các loại thực phẩm tươi sống .
Rồi đến một ngày nghĩ đến tương lai và gia đình, anh quyết định đi mua bảo hiểm.
- Thưa ngài ! Hợp đồng bảo hiểm của ngài đã xong. Xin ngài ký vào đây. Và ngài cho xin địa chỉ email vào đây nhé - Cô nhân viên ở công ty bảo hiểm nói với anh
- Tôi không có máy tính và không có địa chỉ email - Anh mỉm cười đáp lại
Người nhân viên ngạc nhiên:
- Thật vậy sao ? Ngài là giám đốc của một công ty lớn như thế mà lại không có máy tính và địa chỉ email sao ? Ngài thử nghĩ xem nếu ngài có máy tính ngài đã có thể làm được bao nhiêu thứ nữa ?
Anh nói:
- Khi đó tôi sẽ trở thành nhân viên vệ sinh của công ti phần mềm máy tính...

Đôi khi một sự thiếu xót hoặc không may mắn của bạn lại chính là nhân tố giúp bạn có được một cơ hội khác tuyệt vời hơn. Vì vậy đừng vội nản lòng khi bạn thất bại mà hãy tin tưởng vào những cơ hội khác. Chính điều đó sẽ giúp bạn thành công.




Quà tặng cuộc sống 7 - Những lâu đài trên cát

Mặt trời rực rỡ. Trên bờ biển, một cậu bé cắm cúi xúc cát đổ vào chiếc xô nhỏ đặt bên cạnh. Khi chiếc xô đầy cát, cậu bé úp ngược nó xuống mặt cát. Nhấc chiếc xô ra và cậu bé đã có một toà nhà tròn xoay bằng cát. Tuy nhiên, trí tưởng tượng của một cậu bé không chỉ dừng lại ở một ngôi nhà hình tròn. Cậu bé đào những rãnh nhỏ xung quanh ngôi nhà làm hào bảo vệ. Những chiếc nắp chai và vỏ ốc trở thành những người lính gác còn những que kem trở thành cây cầu nối những tòa nhà với nhau. một tòa lâu đài thực sự của một chàng hoàng tử khôi ngô trong truyện cổ tích.

Cách đó rất xa, thành phố đông đúc, không khí ồn ào, xe cộ như mắc cửi. Một người đàn ông đang làm việc trong văn phòng. Ông xếp lại các chồng giấy tờ trên bàn làm việc, trao đổi vài câu qua điện thoại, rồi lại gõ máy tính. Khuôn mặt ông sáng lên vì đạt được kết quả tốt đẹp: hợp đồng được ký kết và thu nhiều lợi nhuận. Hàng ngày ông đều đến nơi làm việc, lập những kế hoạch, dự đoán tình hình thị trường. Có những người lính gác, có tiền lương, có lợi nhuận, và công ty cũng là một toà lâu đài mơ ước trong đó ông ấy là một vị vua điều hành tất cả.

Hai người cùng đang xây dựng những lâu đài của mình. Họ có rất nhiều điểm giống nhau: đạt được những kết quả mà đối với họ là tốt đẹp từ những cố gắng rât nhỏ. Họ đều say mê và kiên trì. Đối với mỗi người, tòa lâu đài mình đang xây dựng đều có ý nghĩa thật đặc biệt và rất quan trọng.

Tuy nhiên, khi thủy triều lên, cậu bé không hề ngạc nhiên hay lo sợ gì cả. Cậu nhảy lên trên những ngọn sóng, vỗ tay reo mừng và cười toe toét khi thấy những con sóng cuốn toà lâu đài vào biển cả. Cậu bé hoàn toàn bình thản. Cậu cầm xẻng và xô ra về vì biết rằng thủy triều đã cuốn cát ra biển, và rằng sáng mai cậu sẽ lại xây được một ngôi nhà mới đẹp hơn.Nhưng những người lớn thường không như vậy. Khi những khó khăn đến, họ coi đó là một điều thật tệ hại chứ không bình thường như thủy triều những lúc hoàng hôn. Họ thường chán nản đến mức không nghĩ rằng vào sáng hôm sau thủy triều sẽ rút và chúng ta lại có thể bắt đầu xây một cái gì đó khác đẹp hơn, tốt hơn.

Có lẽ đó là một trong những điều mà chính người lớn lại phải học từ trẻ em.

Sunday, December 31, 2017

Quà tặng cuộc sống 6 - Miếng gạc thứ mười hai.

Ở khoa ngoại bệnh viện A có một vị bác sĩ cực kì giỏi và có tâm với nghề. Ông được đồng nghiệp quý mến và nhân viên, y tá nể phục.
- Chào giáo sư ạ.
- Chào ngài.
- Ồ! Chào các cô.
Ba cô y tá trò chuyện với nhau sau khi vị bác sĩ đi ngang qua:
- Ông ấy quả thật là một vị bác sĩ đáng kính.
- Phải đấy. Đợt xét duyệt lần này, ai mà được chọn làm trợ lí của ông ấy thì thật là may mắn.
Chiều hôm ấy, vị giáo sư bước vào phòng và bảo với ba cô y tá:
- Sáng mai chúng ta sẽ tiến hành ca phẫu thuật ghép thận cho bệnh nhân Hoàng Hùng. cả ba cô sẽ cùng làm phụ mổ cho tôi trong ca phẫu thuật này. Mọi người chuẩn bị đi, chúng ta không còn thời gian đâu.
- Dạ, chúng cháu biết rồi ạ.
Vị bác sĩ quay đi, cả Anh, Mai và Nga vô cùng hồi hộp và lo lắng:
- Chà chà, nhiệm vụ được giao lần này thật lớn- Mai nói
Nga tiếp lời:
- Bệnh nhân này thật may mắn, được đích thân giáo sư mổ cho. Nếu được giáo sư mổ cho thì chắc chắn sẽ thành công thôi, mọi người nhỉ?
...
Sáng hôm sau như kế hoạch, ca mổ được bắt đầu từ lúc 7h30. Ca mổ này cực kì quan trọng và rất khó thực hiện. Mọi người kể cả bác sĩ, y tá và người nhà bệnh nhân đều lo lắng, sốt ruột. Ca phẫu thuật đã diễn ra trong 5 giờ đồng hồ liền nhưng vẫn chưa kết thúc.
- Thưa giáo sư, ngài có cần nghỉ một chút không ạ?
- Không cần đâu, chúng ta phải kết thúc ca phẫu thuật càng sớm càng tốt.
Sau 1 giờ đồng hồ nữa, dường như ca phẫu thuật đã gần như hoàn thành. Vị giáo sư nói với các phụ mổ:
- Xong rồi, giờ hãy khâu vết mổ lại cho bệnh nhân, ca mổ đã thành công.
Y tá Anh nói:
- Thưa giáo sư, chúng ta đã dùng tất cả 12 tấm gạc, nay mới chỉ lấy ra 11 tấm.
Vị bác sĩ cau mày:
- Tôi đã lấy ra hết rồi. Ca phẫu thuật diễn ra quá lâu, bệnh nhân cần được nghỉ ngơi, hãy khâu ngay vết mổ lại.
Nga lo lắng bảo hai đồng nghiệp của mình:
- Thôi, chúng ta mau nghe theo lời giáo sư, khâu vết mổ lại cho bệnh nhân đi
- Để tôi - Mai nói.
- Không được - Anh dứt khoát, kéo cả khẩu trang xuống để nói chuyện với giáo sư:
- Tôi nhớ rất rõ rằng chúng ta đã dùng tất cả 12 miếng gạc.
- Ai cho phép cô trái lệnh của tôi chứ? Cô nên nhớ, cô mới chỉ là y tá tập sự, cô muốn bị thôi việc ngay ngày hôm nay không? Mau khâu vết mổ lại.
Mai và Nga hốt hoảng:
- Dạ, dạ, chúng cháu làm ngay ạ.
- Khoan đã - Anh ấp úng nói
- Cô vẫn trái lệnh tôi?
- Thưa bác sĩ, tôi không dám trái lệnh ngài nhưng xin ngài để tôi tìm nốt miếng gạc thứ mười hai trước khi khâu vết mổ lại cho bệnh nhân.
Mai và Nga thì thầm:
- Quái lạ, cái Anh hôm nay sao ấy nhỉ? Trông thế mà cứng đầu thật.
- Ừ, ngang thật đấy, chắc nó muốn nghỉ việc.
Anh nói tiếp:
- Ngài có thể cười nhạo tôi, nhưng thực sự tôi thấy không an tâm. Là một bác sĩ, ngài không thể làm như vậy được.
Vị giáo sư bỗng bật cười trước sự ngạc nhiên của mọi người:
- Cô nói đúng lắm. Tấm gạc thứ mười hai tôi đã lấy nó ra rồi. Nó đây. 
Nói rồi vị bác sĩ lấy miếng gạc ra khỏi túi áo của mình. Ông nói tiếp:
- Cô đúng là một người có trách nhiệm và kiên định. Từ nay cô chính thức trở thành trợ lí của tôi.
- Cảm ơn giáo sư nhiều lắm, tôi biết giáo sư không phải là mọt người vô trách nhiệm mà. 

Quyền uy không phải lúc nào cũng đồng nghĩa với chân lí. Nếu chúng ta lúc nào cũng chỉ biết phục tùng trước quyền uy của người khác thì chúng ta chỉ có thể sống dưới cái bóng của họ suốt đời, không thể nào tiến bộ được. Vì vậy hãy tin vào chính đôi mắt và sự phán đoán của mình.




Tuesday, December 26, 2017

Quà tặng cuộc sống 5 - Cà rốt, trứng và cà phê

Một cô gái vừa li hôn với chồng xong, cuộc sống của cô trở nên u ám và khó khăn. Cô không thể tập trung vào công việc, thường xuyên bị ông chủ phàn nàn về phong độ làm việc. Một ngày nọ cô về nhà với khuôn mặt buồn rầu, chán ngán như mọi hôm. Ba cô thấy vậy rất lo lắng: "Trời, con bé này, cứ kéo dài tình trạng như thế này thì không ổn." 
- Con ăn gì chưa? Cả tháng trời nay con cứ như vậy thì sống sao được chứ?
- Ba à, tại sao mọi bất hạnh cứ đổ xuống đầu con vậy, con cảm thấy mệt mỏi quá rồi.
- Ba hiểu rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi mà.
Ông nghĩ ngợi một lúc rồi quay vào bếp. Một lúc sau ông trở ra với hai cái đĩa trên tay, ông đặt nó xuống bàn.
- Cái gì vậy ba? Trứng, cà rốt... Để làm gì vậy ba?
- Ba sẽ cho con thấy một điều rất thú vị.
Rồi ông cầm củ cà rốt thứ nhất và đập nó xuống bàn. Ông nói:
- Đây là cà rốt sống, tươi phải không con?
- Dạ, vâng ạ.
- Còn đây là trứng sống.
Nói rồi ông thả quả trứng xuống đất trước sự ngỡ ngàng của cô con gái:
- Ba làm gì vậy?
- Bình tĩnh, con gái đó là trứng sống và cà rốt sống. Còn đây là cà rốt chín và trứng chín.
Ông lại tiếp tục làm điều tương tự với cà rốt chín và trứng chín như lần trước làm với cà rốt và trứng sống. Rồi ông ôn tồn nói với cô con gái:
- Con thấy không, quả trứng sống khi ta thả nó xuống bàn nó sẽ vỡ tan nhưng khi nó chín, thả xuống nó vẫn giữ nguyên được dáng vẻ ban đầu của nó. Còn củ cà rốt sống rất rắn rỏi và cứng cỏi nhưng khi đã chín thì rất mềm và dễ vỡ. Cả hai cùng trải qua thử thách được nấu chín ở nhiệt độ 100 độ C nhưng chúng lại có kết quả khác nhau. Cũng như con, con đang trải qua thử thách đấy. Vậy con muốn mình giống như củ cà rốt sẽ nát vụn hay giống quả trứng sẽ cứng cỏi hơn khi trải qua thử thách. 
Nguồn: Internet
Nghĩ, rồi ông nói tiếp:
- Còn đây, con hãy thử nốt li cà phê này. Cà phê không thể có hương vị thơm ngon nếu không có nước sôi ở 100 độ C. Khi nước nóng nhất thì cà phê ngon nhất. Mặc khác hạt cà phê còn phải trải qua quá trình rang chín, xay cho thật nhuyễn, trở thành bột. Nó không còn hình dáng ban đầu của nó ban đầu nữa, nhưng nó vẫn được gọi là cà phê. Cuộc đời này cũng vậy con ạ, khi sự việc tưởng như tồi tệ nhất thì chính lúc ấy lại giúp con mạnh mẽ hơn cả. Con hãy chọn cho mình cách đối mặt với những thử thách của cuộc đời như quả trứng và hạt cà phê kia, rồi con sẽ trưởng thành lên từng ngày.

Mỗi chúng ta cũng vậy, hãy chọn cho mình cách ứng xử trước khó khăn, trước thử thách như quả trứng và hạt cà phê, đừng biến mình thành củ cà rốt. Để rồi khi vượt qua được nó, bạn sẽ thấy mình đã đi không chỉ là một bước, mười bước là một trăm bước rồi đấy. Và trở thành trứng, cà phê hay cà rốt, đó tùy thuộc vào chính bạn.

Monday, December 25, 2017

Quà tặng cuộc sống 4 - Vết nứt của viên kim cương

Jackson- một ông chủ giàu có tại một thành phố xa hoa vừa sỡ hữu cho mình một viên kim cương cực kì quý giá. Một hôm, ông ta lấy viên kim cương ra ngắm trong sự hài lòng, rồi ông ta bỗng thốt lên:
- Trời ơi, sao khéo trêu người ta, tại sao lúc mua nó ta lại không phát hiện ra vết nứt này, làm sao bây giờ! Viên kim cương trị giá còn hơn cả cái cơ ngơi này mà bây giờ lại bị một tì vết như vậy. Nhất định phải tìm ra được cách cứu vãn nó mới được.
Rồi Jackson đi đến từng tiệm đá quý để hỏi cách khắc phục viên kim cương nhưng mọi người đều lắc đầu, không ai có thể giúp Jackson, bởi viên kim cương quá giá trị và họ không có đủ dũng cảm để xử lí vết nứt trên nó. Rồi Jackson đến cửa hàng hoàng kim cuối cùng trong thị trấn.
- Hân hạnh được phục vụ chúng tôi có thể giúp gì được cho ngài?
- Tôi mua viên kim cương khổng lồ này ở tận Nam Phi. Mới đây tôi mới phát hiện ra rằng trong viên đá quý này có một vết nứt, dù là rất nhỏ nhưng cũng đủ làm hỏng giá trị của nó rồi
 Ông chủ tiệm xem viên kim cương ...
- Viên kim cương này đẹp quá, quả là có một không hai.
- Đó ông thấy không, có một vết xước rất nhỏ, ông làm ơn tư vấn cho tôi nên làm thế nào với vết nứt này. 
Ông chủ tiệm lắc đầu:
- Rất tiếc tôi e rằng không thể.
- Tôi đã đi đến mấy hàng kim hoàng rồi người ta đều lắc đầu, có người chỉ tôi sang hàng ông, nghe nói ông là bậc thầy trong nghề mà, ông hãy cố gắng giúp tôi đi, mất bao nhiêu tiền tôi cũng chịu.
- Tôi không thể làm được gì nhưng có thể tư vấn cho ông thế này. Viên kim cương này có thể chia ra làm hai phần mà vẫn giữ nguyên giá trị. Nhưng vấn đề là chỉ cần một nhát đập bất cẩn ta có thể phá vỡ viên đá quý kì diệu của thiên nhiên biến nó thành hai cục đá sứt mẻ, những viên kim cương ta nhận được sẽ rẻ hơn viên kim cương to này rất nhiều và rất thể sẽ không có giá trị gì thưa ông.
Nguồn: Internet
- Trời nguy hiểm vậy sao?
- Đúng vậy, tôi không thể liều mà nhận làm được.
- Lẽ nào không ai có thể giúp gì được cho tôi.
- Có lẽ chỉ còn một cách, tôi sẽ mách cho ông đến một tay thợ vàng mà tôi được biết danh, nhưng tôi cũng không thể chắc người ta sẽ giúp ông đâu.
- Còn nước còn tác, ông hãy nói tôi biết đi.
- Đây là người thợ đã cao tuổi, với tiệm kim hoàng ở tận thủ đô Hà Lan cơ.
- Được tôi sẽ đến đó. Ông làm ơn viết cho tôi địa chỉ.
Ngày hôm sau Jackson lập tức lên đường đến Hà Lan tìm gặp người thợ cao tuổi.
- Xin chào quý khách.
- Chào ông, tôi được ông Peter Smith ở tiệm kim hoàng nước Anh giới thiệu đến đây.
Rồi Jackson kể hết cho người thợ về vấn đề viên kim cương gặp phải, người thợ già nói:
- Hẳn là ông đã nghe ông Peter Smith nói về những nguy cơ có thể xảy ra.
- Ông ấy nói nếu chia viên kim cương thành hai phần thì sẽ giữ nguyên được giá trị của nó nhưng ông ấy không dám làm vì không lường trước được sự cố sẽ xảy ra trong quá trình đập nó làm hai nửa.
- Đúng vậy, tôi sẽ nhận lời giúp ông, giá dịch vụ tôi đưa ra là 10 000 $, ông đồng ý chứ?
- Sao giá cao vậy?
- Tôi chỉ có thể làm với mức giá này, nếu ông không đồng ý thì hãy mang viên kim cương về.
- Được nhưng tôi có một điều kiện, ông phải cho tôi quan sát toàn bộ quá trình làm việc với viên kim cương quý giá của tôi.
- Không vấn đề gì, chỉ cần ông tuân thủ một nguyên tắc.
- Nguyên tắc gì?
- Đó là ông phải giữ im lặng.
- Giữ im lặng, tại sao?
- Ông không cần biết tại sao, quan trọng là tôi làm đúng nguyện vọng của ông là được chứ gì.
Rồi cả hai người cùng vào căn phòng nơi những người thợ làm việc.
Người thợ già bảo với một anh thợ trẻ tuổi:
- Sam này, cậu dừng tay tôi nhờ chút việc. Cậu hãy dùng đồ nghề tách viên đa quý này làm hai phần theo vết nứt giúp tôi nhé.
- Dạ.
Jackson ngăn cản:
- Hãy khoan, ông hãy nói cho cậu ta viên kim cương của tôi quý giá thế nào để anh ta phải làm thật cẩn thận. Chứ để anh ta đập một nhát thế kia thì vỡ luôn chứ còn nguyên vẹn à.
- Hãy nhớ nguyên tắc, giữ im lặng.
Rồi Sam bắt đầu làm việc, Jackson lo sợ đến nỗi nhắm cả mắt không dám nhìn.
-Thưa ông chủ, hai nửa viên kim cương đây ạ
Ông ta mở mắt ra thì thấy viên kim cương của mình đã được tách một cách hoàn hảo.
- Ôi thật tuyệt vời, giờ thì tôi biết tại sao cửa tiệm của ông lại tiếng tăm vang xa như vậy. Thì ra tất cả thợ kim hoàng làm cho ông đều là những tay thợ vàng. Việc khó như vậy mà không phải ông cũng giải quyết được.
Người thợ già nói:
-Ông nói đúng, thợ ở đây đều có bàn tay vàng thật, nhưng còn chuyện tôi không ra tay thì không đúng đâu... Một người dù rất giỏi như tôi khi biết giá trị vô cùng to lớn của viên kim cương sẽ run tay và không thể tách nó an toàn được đâu. Việc đó cần giao cho một người thợ giỏi nhưng đầu óc phải thật thanh thản, không hay biết, không lấn cấn gì mới được.
- Thảo nào ông bảo tôi im lặng, tôi bái phục sự uyên bác của ông.
- Có gì đâu ông đó chỉ là biết dùng người đúng việc đúng lúc thôi.

Trong cuộc sống tâm lí là một điều vô cùng quan trọng dẫn đến thành công của một người. Một người làm việc với một tâm thế nhẹ nhàng thoải mái luôn thành công hơn những con người luôn làm việc trong lo lắng, sợ sệt, lấn cấn trong lòng. Chính tâm lí là bức tường quyết định điểm giới hạn của mỗi người. Hãy phá bỏ bức tường đó, và bạn sẽ không thể biết được mình đi xa đến nhường nào đâu. Hãy coi tất cả khó khăn trong cuộc sống đều có thể vượt qua dễ dàng và đừng tự làm khó, đừng tự níu chân mình.


Sunday, December 24, 2017

Quà tặng cuộc sống 3- Viên đá hoàn hảo


Ở một ngôi làng nọ có một cặp vợ chồng nghèo. Ngày ngày người chồng ra đồng làm nông từ sáng sớm đến tối mịt mới về, người vợ thì buôn bán khắp nơi, thế nhưng cuộc sống vẫn mãi nghèo túng, không khấm khá lên được.
Rồi một hôm đang đào đất ở ngoài đồng, dưới cái nắng thiêu đốt của ngày hè, người chồng bỗng phát hiện một vật sáng:
- Trời ơi cái gì thế kia, không phải là đá quý đấy chứ!
Anh chàng cứ ngỡ trời nóng quá nên hoa mắt nhưng khi đào lên thì đó đúng là một viên đá quý. Anh ta vui sướng reo lên:
- Đúng thật rồi, sao nó lại đẹp thế này, nếu đúng là đá quý thì mình giàu to rồi, giàu to rồi.
Nói rồi người chồng vội vàng chạy về nhà, và ấp úng nói dối khi hàng xóm đang làm gần đó hỏi tại sao đang làm lại bỏ cuốc chạy về.
Vừa về đến nhà thì anh chàng đã thấy người vợ đang đứng ở cửa, người vợ hỏi:
- Mình về rồi đấy à, sao hôm nay lại về sớm vậy.
Anh chàng lấy ra viên ngọc quý và hỏi vợ có biết đây là cái gì không ?
-Mình ơi em học không nhiều nhưng cũng đủ biết đây là đá quý phải không? Mình kiếm đâu ra viên ngọc đẹp đến thế?
Nói rồi anh chàng kể hết lại mọi việc cho vợ mình nghe. Và họ quyết định đi bán viên ngọc quý để lấy tiền.
Ngày hôm có một người chủ tiệm kim hoàng đến hỏi mua viên đá, ban đầu anh chàng phủ nhận không biết viên đá nào, nhưng sau khi nghe lời thuyết phục của ông chủ đá quý, anh ta nghĩ ngợi lúc lâu "Đằng nào mình cũng có ý định bán, ít nhiều gì ông ta cũng là người hiểu biết về đá, nếu được giá thì bán oách đi cho rồi, đỡ phải hồi hộp lo mất cắp", anh ta đồng ý cho xem.
Nguồn: Internet
Cầm viên đá quý trên tay, ông chủ nói:
- Đúng là anh rất hên đấy, viên đá này quả thật rất có giá trị, tuy nhiên nếu quan sát kĩ ta sẽ thấy trên đó có một vết xước nhỏ, nếu không có vết xước ấy thì viên đá này có thể gọi là hoàn hảo, còn bây giờ nếu anh đồng ý bán tôi sẽ mua lại với giá 1000 lượng. Hai vợ chồng quá bất ngờ vì chưa bao giờ nghĩ mình có thể có một số tiền quá lớn như vậy. Người vợ thốt lên:
-Hả những 1000 lượng sao!
Nhưng người chồng ngay lập tức tiếp lời:
- Chỉ có 1000 lượng thôi sao, giá rẻ quá!
- Giá ấy là tốt lắm rồi, anh không nhớ là nó có một vết nứt trên bề mặt hay sao?- Người chủ nói tiếp:
- Vậy anh có muốn bán hay không?
- Tôi không bán đâu, để tôi bàn bạc thêm với vợ tôi đã.
- Được rồi, nếu anh suy nghĩ lại, hãy gặp tôi tại cửa hàng kim hoàng lớn nhất đầu phố nhé.
Sau khi người người khách ra về, người vợ kéo chồng lại.trách:
- Mình có sao không vậy, một ngàn lượng bạc mà không bán sao? Lỡ ông ta đổi ý không mua nữa thì tính làm sao ?
- Mình đúng là, chưa gì đã om sòm, mình không nghe ông ta nói đó sao. Có một vết xước nhỏ trên viên đá, nếu không có nó thì viên đá đúng là hoàn hảo. Bây giờ ông ta chỉ trả 1000 lượng bạc, nếu khi tôi mài hết vết xước ấy đi, mình nghĩ xem giá trị của nó sẽ là bao nhiêu?
- Phải rồi mình thông minh quá, thế mà tôi không nghĩ ra, nhà mình sắp đổi đời rồi.
Mấy ngày hôm sau anh ta đem viên đá ra mài, ba ngày sau, anh ta đem viên đá đến cửa hàng ông chủ hôm trước.
- Ông nhớ tôi chứ, tôi đồng ý bán viên đá nhưng e rằng ông phải thỏa thuận lại giá đấy bởi bây giờ nó đã là một viên đá hoàn hảo.
Ông chủ xem lại viên đá và ngạc nhiên:
- Nó đây sao?
- Tất nhiên là nó rồi, giờ nó đẹp quá ông không còn nhận ra nó nữa đúng không? Ông hãy xem cho kĩ đi, nó không còn một tì vết nào nữa, ông định mua nó với giá bao nhiêu?
.....
- 100 lượng là hết giá!
- Hả? Ông...ông nói sao? Cách đây vài hôm ông còn trả 1000 lượng sao giờ nó không còn vết xước nào nữa mà giá chỉ bằng một phần mười giá cũ?
- Nhưng giờ anh nhìn xem, viên đá đã bé đi rất nhiều, vả lại không còn trong như trước, tôi chỉ trả 100 lượng nếu anh không bán thì có thể lấy về.
-Trời ơi sao lại thế chứ rõ ràng đây là một viên đá hoàn hảo mà....


Trên đời,không có gì là hoàn hảo cả, có chăng là cách con người nhìn nhận nó mà thôi, nếu ta cứ cố làm cho nó trở nên hoàn hảo thì nó sẽ càng trở nên tệ hơn. Và không ai có thể phủ nhận rằng lòng tham của con người là vô đáy, nhưng trong cuộc sống cần có cho mình những điểm dừng để không phải hối hận vì những gì mình đã làm.

Bài hát dành cho bạn, thân chào.

Quà tặng cuộc sống 2 - Sức mạnh của lời nói

Vào một buổi sáng đẹp trời nọ, một bầy ếch rủ nhau vào rừng dạo chơi. Do bất cẩn hai chú ếch chẳng may trượt chân rơi xuống một cái hố rất sâu.
Trong tình thế hiểm nguy, những chú ếch trong bầy vội đế miệng hố để tìm cách ứng cứu hai chú ếch. Thế nhưng sau khi thử mọi cách, chúng nhận ra cái hố quá sâu để có thể cứu hai chú ếch xấu số. Cả bầy tuyệt vọng nói với hai chú ếch dưới hố biết sự thật phũ phàng này và bảo hai chú chỉ còn biết chờ đợi cái chết mà thôi.
Bỏ ngoài tai những lời nói ầm ỉ trên miệng hố, hai chú ếch cố hết sức mình để nhảy lên khỏi miệng hố. Nhưng thay vì động viên cổ vũ những con ếch kia lại khuyên hai chú đừng nên phí sức mà hãy chấp nhận số phận của mình:
- Đừng nhảy nữa, chỉ phí sức thôi, hãy chấp nhận số phận của mình đi
- Đừng nhảy nữa chỉ phí sức thôi, đừng nhảy nữa.
Lúc này chú một chú ếch đã bắt đầu run sợ khi nghe những lời nói phía trên miệng giếng, chú nói với chú ếch còn lại trong sự tuyệt vọng:
- Cậu không nghe thấy các bạn ấy nói gì ư, đừng nhảy nữa chỉ phí sức thôi, số của chúng ta không thể thoát khỏi nơi này rồi.
Sau những nỗ lực không thu lại kết quả và nghe theo lời của những chú ếch trên bờ, chú ếch này đã bỏ cuộc không nhảy nữa và rồi ngã lăn ra chết trong tuyệt vọng.
Trong khi đó chú ếch còn lại tiếp tục nhảy. Mặc dù cả bầy ếch không ngừng lặp lại những lời khuyên trước đó nhưng chú vẫn không từ bỏ nỗ lực của mình và ngày càng nhảy mạnh hơn. Rồi chân của chú ếch bám được vào ngạnh đá trên thành hố và cuối cùng chú cũng nhảy lên được bờ trước sự kinh ngạc của lũ ếch.
Lúc này cả bầy ếch vây quanh chú ếch và hỏi:
- Cậu không nghe thấy chúng tôi nói gì à?
- Cậu không nghe thấy chúng tôi nói gì sao?
- Cậu có nghe thấy chúng tôi nói gì không?
- Các cậu đang động viên tớ đúng không, cảm ơn các cậu nhiều nhé!
- Thì ra cậu ấy bị điếc các cậu à, thảo nào cậu ấy chẳng nghe thấy gì cứ bình thản như không, cố sức mà nhảy lên.
- Cậu ta còn tưởng bọn mình đang cổ vũ nữa chứ. Sao cậu kia không bị điếc luôn đi, có phải là sống rồi không nhỉ.
Nguồn: Internet

Mỗi lời nói của chúng ta đều ẩn chứa một sức mạnh vô hình. Một lời động viên khích lệ có thể trở thành động lực giúp cho những người đang trong cơn hoạn nạn vượt qua khó khăn. Nhưng cũng có những lời nói có thể giết chết một người đang trong tình thế tuyệt vọng. Do đó hãy cẩn thận với những gì mình nói. Đừng hủy diệt tinh thần của một người đang trong hoàn cảnh khốn khó bởi những lời nói tiêu cực của mình. Thay vào đó, hãy biết dành thời giờ để động viên và khích lệ họ. Cuộc sống  của chúng ta và mọi người xung quanh trở nên như thế nào tùy thuộc vào chính thái độ và những lời nói của chúng ta.


Bài hát dành cho bạn, thân chào

Saturday, December 16, 2017

Quà tặng cuộc sống 1- Sức mạnh của ý chí

Sức mạnh của ý chí

Một cậu bé nọ được giao nhiệm vụ đến sớm để đốt lò sưởi ấm phòng học trước khi thầy giáo và các bạn đến. Buổi sáng nọ, mọi người bàng hoàng khi thấy trường bị cháy và họ kéo cậu bé ra khỏi đám cháy trong tình trạng bị bỏng rất nặng. Cậu được đưa đến bệnh viện gần đó. Bác sĩ nói với mẹ cậu là có lẽ cậu sẽ chết vì phần dưới cơ thể của cậu đã bị huỷ hoại. Thoáng nghe trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cậu bé rơi nước mắt nhưng rồi cậu quyết chí sống cho tới cùng.
Và cậu đã vượt qua cái chết một cách thần kỳ trước sự kinh ngạc của mọi người. Nhưng bác sĩ lại cho hay phần dưới cơ thể cậu bị tổn hại đến mức suốt đời sẽ bị tàn phế, thành kẻ vô dụng. Một lần nữa, cậu bé quyết chí thế nào mình cũng sẽ đi lại được mạnh mẽ như trước. Dù đôi chân tong teo kia không có cảm giác, không điều khiển được, không còn sức sống, nhưng cậu vẫn không nản lòng, cứ giam mình suốt ngày trên xe lăn và không ngừng tìm cách vận động.
Một buổi sáng nọ, bất chợt cậu phóng mình ra khỏi xe lăn, lết người ra bãi cỏ và kéo lê hai chân theo sau. Mẹ cậu cũng không ngờ cậu đến được hàng rào và đu mình đứng lên dựa hàng rào. Cứ thế, mỗi ngày cậu lê mình từ cọc rào này sang cọc rào khác và vẫn luôn nhủ thầm mình sẽ đi được. Cuối cùng nhờ bàn tay tình thương của mẹ và ý chí kiên cường mà cậu đã tự đứng dậy, rồi đi cà nhắc từng bước, rồi đi một mình và có thể chạy. Cậu bắt đầu đi bộ đến trường, rồi chạy đến trường, rồi chạy luôn tới khung trời đại học đã ước mơ bấy lâu và đặc biệt tham gia vào đội điền kinh của trường.
Chàng thanh niên mà ai cũng nghĩ rằng không thể sống nổi, không bao giờ bước được, không bao giờ chạy được chính là vị bác sĩ Glenn Cunningham – người chạy nhanh nhất thế giới trong cự ly một dặm.
Khi ta có ý muốn làm một việc gì đó và tin tường chắc chắn vào khả năng của mình trước sau gì cũng làm được, thì nó sẽ lập tức biến thành nguồn năng lực mạnh mẽ thúc đẩy ta vượt qua mọi trở ngại để đi tới, đó chính là ý chí.

Vai diễn cuối cùng
Có một người diễn viên già đã về hưu và sống độc thân. Mùa hạ năm ấy ông tìm về một làng vắng vẻ ở vùng núi, sống với gia đình người em là giáo viên cấp I trường làng.
Mỗi buổi chiều, ông thường ra chơi nơi bãi cỏ vắng lặng ngoài thung lũng. Ở đây, chiều nào ông cũng thấy một chú bé ra ngồi đợi đoàn tàu chạy qua thung lũng, trước khi rẽ vào những vách đá đến phía ga trên.
Chú bé hồi hộp đợi. Đoàn tàu phủ đầy bụi đường với những toa đông đúc hành khách như một thế giới khác lạ, ầm ầm lướt qua thung lũng. Chú bé vụt đứng dậy, háo hức đưa tay vẫy, chỉ mong có một hành khách nào đó vẫy lại chú. Nhưng hành khách - mệt mỏi vì suốt một ngày trên đường- chẳng ai để ý vẫy lại chú bé không quen biết.Hôm sau, rồi hôm sau, hôm sau nữa, hôm nào ông già cũng thấy chú bé ra vẫy và vẫn không một hành khách nào vẫy lại. Nhìn nét mặt thất vọng của chú bé, tim người diễn viên già như thắt lại. Ông nghĩ: "Không gì đau lòng bằng việc thấy một em bé thất vọng, đừng để trẻ con mất lòng tin ở đời sống, ở con người."
Hôm sau, người em thấy ông giở chiếc vali hoá trang ra. Ông dán lên mép một bộ râu giả, đeo kính, mượn ở đâu một chiếc áo veston cũ, mặc vào rồi chống gậy đi. Ông đi nhờ chuyến xe ngựa của trạm, lên tàu đi ngược lên ga trên. Ngồi sát cửa sổ toa tàu, ông thầm nghĩ: " Đây là vai kịch cuối cùng của mình, cũng như nhiều lần nhà hát thường phân cho mình, một vai phụ, một vai rất bình thường, một hành khách giữa bao hành khách đi tàu..."
Qua cái thung lũng có chú bé đang đứng vẫy, người diễn viên già nhoài người ra, cười, đưa tay vẫy lại chú bé. Ông thấy chú bé mừng cuống quít, nhẩy cẫng lên, đưa cả hai tay vẫy mãi.
Con tàu đi xa. Người diễn viên già trào nước mắt cảm động hơn bất cứ một đêm diễn huy hoàng nào ở nhà hát. Đây là vai kịch cuối cùng của ông, một vai phụ, một vai không có lời, một vai không đáng kể nhưng đã làm cho chú bé kia vui sướng, đã đáp lại tâm hồn chú bé và chú sẽ không mất lòng tin ở cuộc đời.

Kem ốc quế
Trong những ngày lễ hội khách du lịch đến với Pari đông nghịt. Quán kem của David Ernet cũng nhờ đó mà bán đắt hơn mọi khi. Hôm nay khách đến xếp hàng chờ mùa kem kéo dài đến vài mét. Đang bận rộn phục vụ cho khách với những cốc kem mát lạnh thì David  gọi lớn với Jame:
- Jame đem thêm cốc giấy ra đây!
- Hết sạch rồi ông chủ ạ! Tôi đã đặt hàng thêm mà không được, phong trào bãi công trong ngành giấy cả nước chưa chấm dứt, nhà cung cấp không thể cung ứng hàng thêm được nữa.
- Hei..z..z! Thật đen đủi, phải làm sao đây?
- Ơ này, ông định để chúng tôi đợi kem đến bao giờ đấy- Khách hàng hối thúc ông
- Thế này, thế này, hiện chúng tôi đã hết cốc đựng kem, các vị thông cảm, ngày mai lại tới nhé- David bối rối.
- Thật là mất công, ngày mai lại tới vậy!!!
Hai người cùng ngồi lại với nhau suy nghĩ để tìm ra cách giải quyết...
- Ông chủ tôi có cách này!- Sau một hồi suy nghĩ, Jame nhanh nhảu đưa ra ý kiến.
- Cách gì, cách gì?- David mừng cuống lên
- Chúng ta có thể chuyển sang bán kem phục vụ trong cốc thủy tinh tại quầy...
- Tưởng gì. Không ăn thua. Người ta chuộng kem ăn trong cốc giấy vì tiện để mang đi khắp nơi... Mà thôi cứ làm theo cách của cậu đi, dù sao đấy cũng là cách giải quyết duy nhất trước khi ta nghĩ ta cách gì đó, còn hơn là đóng cửa hàng, đi tông vốn liếng đổ vào mùa lễ hội này.
Liên tiếp trong mấy ngày sau quán kem David ế khách. Hàng ngày chỉ có vài ba đứa bé đến, không còn thấy cảnh xếp hàng mua kem như mọi hôm.
...
- Hei..z...z, đã mấy ngày rồi mà vẫn không nghĩ ra cách gì. Đến nước này chắc phải bản rẻ lại số nguyên liệu sản xuất kem, để hỏng mất thôi.
Đang dọn bàn kem, bỗng Jame chợt nói :
- Đúng là trẻ con, có túi bánh xốp cũng để quên, lại còn vừa ăn kem, vừa ăn bánh xốp, đổ vãi hết cả ra bàn.
- Này Jame, cậu...cậu... vừa nói lũ trẻ ăn bánh này với kem à?
- Vâng! Một số người có thói quen ăn kem cùng với bánh xốp giòn, họ bảo ăn như thế rất ngon.
- A ha, phải rồi, mình phải thử mới được.
Ngay lập tức David bắt tay ngay vào làm vỏ bánh đựng kem bằng bột làm bánh xốp. Lần thứ nhất vì vỏ bánh quá mỏng , kem thấm ướt hết nên phải làm lại. Lần thứ hai ông làm vỏ dày hơn và kết quả đã đựng được kem nhưng rồi David lại nghĩ bánh nướng dày quá ăn không ngon và lại cây kem cũng không được bắt mắt và David quyết định làm lại lần nữa. Lần này vỏ bánh dày vừa phải, kem đặt trên bánh như một bông hoa, và Đavid đã thành công. Từ ngày hôm sau khi David bán loại kem này, quán kem David lại thu hút khách hàng đến du lịch nườm nượp mỗi ngày, thậm chí còn đông hơn cả những hôm trước.
...Ý tưởng mới được sinh ra từ trong khó khăn này đã giúp quầy hàng của David đắt khách nhất trong những ngày còn lại của mùa lễ hội. Món kem ốc quế nổi tiếng chính là một kì tích ra đời trong khó khăn, nghịch cảnh...